Vài bài viết của luật sư Nguyễn Văn Đỉnh về vụ show diễn “Về đây bốn cánh chim trời” (ngày 28/12/2025) bị hủy được gom lại thành bài blog để dễ theo dõi, lưu trữ.
Bài viết 1: Trải qua một cuộc “bể show”…
1. Không có ai thắng, tất cả đều thất bại, đặc biệt là giới ca sĩ, nghệ sĩ. Dù là một người yêu âm nhạc và khi đắm chìm trong âm nhạc thì con người thường cảm tính, đánh mất lý trí, tôi vẫn nhận ra rằng nghệ sĩ thành công là bởi biết “đánh lừa” khán giả. Trên sân khấu lấp lánh ánh đèn, những ca từ đẹp đẽ cất lên trong tiếng nhạc réo rắt và nghệ sĩ chìa ra gương mặt được trình diễn rất “phiêu”, như thể họ là hiện thân của nhân vật trong bài hát. Họ tài tình ở chỗ khi ca từ “Đường phượng bay mù không lối vào” cất lên thì khán giả sẽ “bị mắc lừa” rằng cái cô ca sĩ đứng kia chính là Bích Diễm đang cắp cặp đi học về trên con đường rợp bóng cây long não ở Huế. Có như thế thì đám đông khán giả ở dưới mới đắm chìm trong âm nhạc và mới sẵn sàng mở hầu bao cho những show diễn tiếp theo.

Bây giờ thì vụ “bể show” Về đâu 4 cánh chim trời giống như buổi trình chiếu phim “Lật mặt”. Không có Bích Diễm hay Dao Ánh hay Thiên thai nào hết, chỉ có đám đông ca sĩ, nhạc sĩ tham lam, tranh giành nhau đến từng đồng xu và sẵn sàng gạt bỏ khán giả sang một bên khi lợi ích của bản thân không được thỏa mãn. Đó là lúc khán giả tỉnh thức và nhận ra cái cô ca sĩ đứng kia chả phải Dao Ánh mà chỉ là cô thợ hát chăm chú kiếm tiền. Khán giả tìm đến nghệ thuật là để kiếm tìm cảm xúc, tạm lánh cuộc sống bon chen, xô bồ, đầy toan tính vật chất, kim tiền ngoài kia, vậy mà họ phải đến, chờ đợi và chứng kiến một đám “gừng sĩ” cãi vã vì tiền. Âm nhạc sẽ không còn cảm xúc nữa và sân khấu, nhà hát không còn là nơi trình diễn nghệ thuật.
Từ lâu con người đã từ bỏ quan niệm lạc hậu về nghề “xướng ca vô loài” nhưng sau vụ việc này, hành xử của một số “gừng sĩ” sẽ khiến mọi người phải suy nghĩ lại. Khán giả sẽ quay lưng và tất cả đều thất bại.
Dưới góc độ pháp lý, giữa “bầu show” và đám “gừng sĩ” đã xác lập hợp đồng vì lợi ích của người thứ ba (là khán giả đến nghe nhạc). Đám “gừng sĩ” từ thời điểm giao kết hợp đồng đã biết và buộc phải biết về trách nhiệm thực hiện hợp đồng vì lợi ích của người thứ ba. Theo pháp luật dân sự, khi người thứ ba (khán giả) đã đồng ý hưởng lợi ích (thông qua hành vi bỏ tiền mua vé) thì dù hợp đồng chưa được thực hiện, các bên giao kết hợp đồng cũng không được sửa đổi hoặc hủy bỏ hợp đồng, trừ trường hợp được người thứ ba đồng ý (Điều 417 Bộ luật dân sự 2015).
Nhưng tôi không muốn đề cập quá sâu về khía cạnh pháp lý bởi “Pháp luật là đạo đức tối thiểu, đạo đức là pháp luật tối đa”. Trên pháp luật là đạo đức, bài viết này tôi muốn tập trung vào khía cạnh đạo lý, nó cao hơn là pháp lý. Càng đi sâu vào lĩnh vực pháp luật tôi càng thấy rằng hành xử đúng pháp luật thực ra là rất dễ, đúng đạo lý, lương tâm mới là cái khó.
2. Sau vụ “bể show” này, ta cần nhìn nhận bản chất pháp lý của hoạt động biểu diễn âm nhạc, nghệ thuật. Khán giả bỏ tiền mua vé tức là đã thanh toán 100% tiền theo thỏa thuận để mua một thứ dịch vụ hình thành trong tương lai. Ở đây, khán giả – trong địa vị người tiêu dùng phải gánh chịu rất nhiều rủi ro tiềm ẩn, tương tự như khách hàng mua bất động sản hình thành trong tương lai. Chính bởi tính chất rủi ro ấy mà phải có Luật Kinh doanh bất động sản để bảo vệ bên yếu thế trong mối quan hệ có tính chất bất cân xứng.
Vậy phải chăng cũng cần phải có luật điều chỉnh hoạt động cung cấp dịch vụ hình thành trong tương lai, trong đó quy định quy tắc xử sự của các bên, điều kiện cung cấp dịch vụ, quyền lợi, nghĩa vụ của các bên và các chế tài xử lý vi phạm? Trong vụ việc này, thông tin từ báo chí cho biết đơn vị tổ chức – công ty Ngọc Việt của bà Hà đã thanh toán trước 50% cho các “gừng sĩ” nhưng một nhóm “gừng sĩ” yêu cầu phải trả trước 80% thì mới chịu diễn. Vậy phải chăng cần có luật để điều chỉnh hành vi của các bên, bao gồm cả quy định về cát-xê, thời điểm thanh toán, tỷ lệ thanh toán tiền cát-xê, dịch vụ cung cấp và chất lượng dịch vụ phải bảo đảm (tương tự như quy định về thanh toán tiền mua bất động sản hình thành trong tương lai theo Luật Kinh doanh bất động sản)? Nếu không có luật điều chỉnh, các bên sẽ phải làm việc theo thói quen, tập quán, thông lệ… vốn tiềm ẩn nhiều cách hiểu khác nhau và tranh chấp có thể xuất hiện bất kỳ lúc nào.
3. Dưới góc độ kinh tế, show diễn âm nhạc là một dự án đầu tư có mục đích tìm kiếm lợi nhuận và bà Hà Ngọc Việt là một “trùm” trong lĩnh vực này. Đương nhiên một dự án đầu tư không phải một công việc mà ta làm vì đam mê, bà Hà Ngọc Việt phải biết cân đối, tính toán để “dự án” ấy tối thiểu phải hòa vốn.
Nói đi cũng phải nói lại, theo thông tin báo chí, gần 3000 vé đã bán hết, tức là đơn vị tổ chức đã thu gần như đủ doanh thu từ “dự án” nhưng chi phí chi trả cho các “gừng sĩ” chỉ ở mức 50%. Suy nghĩ của đám “gừng sĩ” là: Bà Hà đã thu đủ tiền và không thu được thêm gì từ show diễn, vậy tại sao đến giờ mới chỉ trả 50% cát-xê, nếu thu không đủ chi thì bà Hà lấy đâu ra tiền mà trả nốt 50% còn lại?
Với kinh nghiệm tổ chức các show chuyên nghiệp, bà Hà Ngọc Việt chắc chắn phải biết cân đối, tính toán để “dự án” không thua lỗ. Nên việc không thể trả thêm để đáp ứng yêu sách của đám “gừng sĩ” cũng như tiền bản quyền cho 2 nhạc sĩ là hết sức khó hiểu. Tôi cũng không tin bà Hà chủ tâm lừa đảo, bởi nếu lừa đảo thì đã phải ôm tiền cao chạy xa bay, chứ không đứng ra xin lỗi khán giả và cam kết hoàn lại tiền.
Vậy phải chăng đơn vị tổ chức đã phải chi thêm những khoản “bất ngờ”, ngoài dự liệu cho ai đó để có được giấy phép biểu diễn? Và chính khoản chi ngoài dự liệu này đã khiến đơn vị tổ chức không còn khả năng chi trả cho yêu cầu của đám “gừng sĩ” trước giờ G, dẫn đến “bể show”?
Nếu giả định này là đúng thì việc khởi tố, bắt bà Hà rất chóng vánh là có lý do, và bà Hà chắc chắn sẽ không phải người duy nhất.
Bài viết 2: Một dị bản của bốn cánh chim trời
Bầu không khí u ám bao vây buổi tổng duyệt sáng ngày 28 tháng 12. Các nghệ sĩ và nhạc công buông mic, buông đàn, ngồi bệt xuống sàn, ai nấy trầm ngâm. Bỗng một nhóm nghệ sĩ trẻ nhao lên, họ yêu cầu đình công, dừng buổi diễn. “Không thanh toán sòng phẳng thì khỏi diễn”, một tiếng nói dứt khoát vang lên và nhận được sự đồng thuận ngày càng lớn của đông đảo nghệ sĩ.
Sự huyên náo ấy tạm ngưng khi một âm thanh trầm cất lên từ phía sau: “Đội Fiorentina từng phá sản, bị mất tên và bị đánh tụt xuống hạng 4 nhưng không cầu thủ nào từ chối ra sân dù không được trả lương. Họ đá không vì ông chủ, không vì huấn luyện viên, họ đá vì khán giả”.
Một tiếng nói khác cùng hưởng ứng: “Đúng vậy, tôi cũng là tifosi, tôi mê bóng đá Ý. Sau Fio là Napoli, tôi nhớ 20 năm trước họ vỡ nợ và bị đánh tụt xuống hạng 3 nhưng vẫn có 3 vạn khán giả thường xuyên đến sân xem đội nhà thi đấu, cá biệt có trận lên tới 6 vạn rưỡi. Đó là kỷ lục về số khán giả cho một trận đấu ở giải hạng 3. Cổ động viên không bỏ rơi câu lạc bộ vì các cầu thủ đã không quay lưng với họ”.
“Đáng tiếc là ta không còn lựa chọn nào cả”, một giọng nữ cất lên từ hàng cuối. “Nghề chúng ta chẳng phải có câu “The Show Must Go On” sao. Ngày mai chúng ta có thể kiện hoặc tẩy chay bầu show này nhưng hôm nay vẫn phải diễn, không còn lựa chọn khác”.
Bầu không khí lại rơi vào trầm ngâm. Sau khoảng 10 phút, vị nhạc sĩ lead buổi tổng duyệt đứng dậy và hướng mặt về phía đám đông đang mỏi mệt. Ông chậm rãi: “Chúng ta tiếp tục diễn, không phải vì “bầu sô” mà là vì khán giả. Khán giả không bỏ rơi chúng ta nên chúng ta không được phép bỏ rơi họ. Chúng ta còn nhiều năm để diễn và kiếm tiền, không phải chỉ có đêm nay”. Ông khoát tay ra hiệu cho dàn nhạc vào vị trí, các nghệ sĩ lặng lẽ di chuyển xuống phía dưới và chờ đến lượt mình.
18 giờ 30 tại Cung thi đấu điền kinh, các nghệ sĩ, nhạc công đã có mặt đông đủ. Họ trầm ngâm, lảng tránh ánh nhìn và hạn chế giao tiếp bằng lời. Một số nghệ sĩ tranh thủ thời gian để luyện bài hát. Các nhạc công kiểm tra lại nhạc cụ. Đúng 20 giờ, nhạc hiệu báo chương trình bắt đầu, vị nhạc sĩ – giám đốc âm nhạc tiến lên sân khấu cúi chào khán giả, các nhạc công bắt đầu chơi và đêm diễn bắt đầu. Những khán giả ngồi gần sân khấu nhận ra bầu không khí đôi chút căng thẳng, gượng gạo nhưng chỉ sau vài tiết mục, cảm giác ấy nhanh chóng qua đi bởi màn trình diễn chuyên nghiệp, tài tình của các nghệ sĩ. Hồng Nhung, Hà Trần vẫn mang tới giọng hát đẹp xứng danh “diva”. Tấn Minh, Lê Hiếu, Phạm Thu Hà… đãi khán giả bằng những ca khúc để đời. Và tiếng saxophone của Trần Mạnh Tuấn vẫn đầy ma thuật. Giọng ca “thuốc lào” của Trần Tiến vẫn không lẫn vào đâu được, phải nói là miễn chê dù đôi lúc ông phải tạm dừng, húng hắng ho…
23 giờ khuya, buổi biểu diễn khép lại trong sự tiếc nuối của khán giả. Bà Thu Hà thay mặt công ty tổ chức nói lời cảm ơn và khi khán giả bắt đầu ra về, các nghệ sĩ và các nhạc công nhanh chóng rút lui. Sân khấu tối đèn nhanh hơn các show diễn thường lệ.
Ngay buổi sáng hôm sau, một số nghệ sĩ và nhạc công gặp nhau cùng với luật sư để làm đơn khởi kiện. Một số người đã thức trắng đêm. Các nghệ sĩ và các nhạc công ký ủy quyền để luật sư đại diện tham gia tố tụng. Trong quá trình giải quyết, phía bị đơn là công ty tổ chức show diễn thiện chí hòa giải, bà giám đốc tự nguyện bán tài sản để trả tiền cho các nghệ sĩ và nhạc công theo hợp đồng. Sự cầu thị ấy được các nghệ sĩ ghi nhận và giảm bớt một phần thù lao. Một số fan hâm mộ cũng mở một cuộc vận động để quyên tiền ủng hộ. Phía gia đình 2 nhạc sĩ cũng thiện chí bằng cách miễn tiền bản quyền. Tòa án ra quyết định đình chỉ giải quyết vụ án. Vụ việc khép lại dù không thực sự trọn vẹn nhưng vẫn còn giữ lại sự tôn trọng vừa đủ để các bên tiếp tục làm nghề. Một vài thứ mất đi nhưng đổi lại, mỗi người đều nhận được một bài học.
Trên đây là một dị bản của “bốn cánh chim trời” – tất nhiên. Giá mà trước khi đi đến quyết định tẩy chay, bỏ diễn, các nghệ sĩ đủ bình tĩnh, tỉnh táo để tham vấn ý kiến tư vấn pháp lý cũng như tư vấn xử lý truyền thông, họ sẽ đi đến một giải pháp có thể không phải là tốt nhưng chắc chắn là giải pháp đỡ tệ nhất để không đẩy vụ việc đến tình thế tất-cả-đều-thua-cuộc.
Bài viết 3: Đùa với lửa
“… khi xử lý các sai phạm, vụ việc về dân sự kinh tế, ưu tiên áp dụng các biện pháp về dân sự, kinh tế, hành chính trước, cho phép các doanh nghiệp, doanh nhân được chủ động khắc phục sai phạm, thiệt hại. Trường hợp thực tiễn áp dụng pháp luật có thể dẫn đến xử lý hình sự hoặc không xử lý hình sự thì kiên quyết không áp dụng xử lý hình sự. Trường hợp đến mức xử lý hình sự thì ưu tiên các biện pháp khắc phục hậu quả kinh tế trước và là căn cứ quan trọng để xem xét các biện pháp xử lý tiếp theo.”
(Nghị quyết số 68-NQ/TW ngày 04/5/2025 của Bộ Chính trị về phát triển kinh tế tư nhân)
“2. Đối với vi phạm, vụ việc về dân sự, kinh tế, ưu tiên áp dụng các biện pháp về dân sự, kinh tế, hành chính trước; các doanh nghiệp, hộ kinh doanh, cá nhân kinh doanh được chủ động khắc phục vi phạm, thiệt hại. Trường hợp thực tiễn áp dụng pháp luật có thể dẫn đến xử lý hình sự hoặc không xử lý hình sự thì không áp dụng xử lý hình sự.
3. Đối với vi phạm đến mức xử lý hình sự thì ưu tiên các biện pháp khắc phục hậu quả kinh tế chủ động, kịp thời, toàn diện trước và là căn cứ quan trọng để cơ quan tiến hành tố tụng xem xét khi quyết định khởi tố, điều tra, truy tố, xét xử và các biện pháp xử lý tiếp theo.”
(Nghị quyết số 198/2025/QH15 ngày 17/5/2025 của Quốc hội về một số cơ chế, chính sách đặc biệt phát triển kinh tế tư nhân)
Sau khi các Nghị quyết số 68 và số 198 được ban hành thì đã có nhiều tác động đến hoạt động tố tụng và một số doanh nhân đã được hưởng lợi, điển hình là ông Trịnh Văn Quyết – người được giảm án một cách “siêu tưởng” cũng cho tội danh “lừa đảo chiếm đoạt tài sản” sau khi nộp tiền khắc phục hậu quả. Có thể coi các Nghị quyết này như “kim chỉ nam”, làm thay đổi hoàn toàn chính sách hình sự của nhà nước đối với các tội phạm về kinh tế.
Không đồng tình với cách làm chộp giật của công ty tổ chức chương trình “Về đây bốn cánh chim trời” cũng như bà giám đốc Nguyễn Thị Thu Hà nhưng quyết định khởi tố, bắt tạm giam rất chóng vánh với bà Hà có gì đó thiếu nhất quán với chủ trương trong các văn kiện, nghị quyết của cấp có thẩm quyền?
Bởi nếu chiếu theo lời văn và tinh thần của các Nghị quyết số 68 và số 198 cũng như cách áp dụng pháp luật thực tế trong “Case Study” của ông Trịnh Văn Quyết cho cùng tội “lừa đảo chiếm đoạt tài sản” thì trước tiên, cơ quan chức năng nên xem xét vụ việc dưới góc độ các quan hệ kinh tế, dân sự để tạo điều kiện cho bên sai phạm được khắc phục hậu quả trước. Từ đó, cơ quan chức năng sẽ đánh giá thiện chí các bên thế nào, khả năng “sửa sai” ra sao, sau đó mới hình sự hóa quan hệ nếu bên vi phạm vẫn ngoan cố, chống đối hoặc đã tẩu tán tài sản, không còn khả năng khắc phục.
Nếu vụ việc này diễn ra trước khi có Nghị quyết 68 và những doanh nhân được hưởng lợi từ chính sách hình sự mới như ông Quyết thì có lẽ sẽ có rất ít người có ý kiến. Nhưng sau khi đã có những chuyển biến mới trong ban hành và áp dụng pháp luật điều chỉnh các vi phạm về kinh tế, quyết định khởi tố, bắt tạm giam chóng vánh với bà Hà có gì đó “lạc nhịp”.
“Về đây bốn cánh chim trời” quy tụ âm nhạc của 4 cây đại thụ Văn Cao – Phạm Duy – Trịnh Công Sơn – Trần Tiến, giá vé rất cao nên chắc chắn quan khách mua vé tham dự có các “sếp bự” và/hoặc người thân, đối tác của họ.
Mà đối với nhóm “tinh hoa” này thì các yếu tố cảm xúc, tinh thần còn quan trọng hơn tiền bạc, tài sản; mất tiền không bằng tụt cảm xúc, tụt hứng.
Bà giám đốc Nguyễn Thị Thu Hà cả gan đắc tội với các “VIP” chẳng khác nào đùa với lửa.
(Bổ sung cho rõ:
Nghị quyết số 198/2025/QH15 ngày 17/5/2025 của Quốc hội về một số cơ chế, chính sách đặc biệt phát triển kinh tế tư nhân là văn bản quy phạm pháp luật; chứ không dừng ở đường lối chung như các Nghị quyết 66, 68 của Đảng. Thực tiễn trong vụ ông Trịnh Văn Quyết, tòa đã áp dụng trực tiếp Nghị quyết 198 để giảm án cho ông Quyết.
Trong điều khoản thi hành tại Điều 17 Nghị quyết 198 quy định rõ: “Trường hợp có quy định khác nhau về cùng một vấn đề giữa Nghị quyết này với luật, nghị quyết khác của Quốc hội thì áp dụng quy định của Nghị quyết này. Trường hợp văn bản quy phạm pháp luật khác có quy định cơ chế, chính sách ưu đãi hoặc thuận lợi hơn Nghị quyết này thì áp dụng theo quy định tại văn bản quy phạm pháp luật đó.” => Nghị quyết 198 không phải chỉ để chém cho vui mà là văn bản quy phạm pháp luật có hiệu lực áp dụng bắt buộc với các chủ thể, gồm các cơ quan tiến hành tố tụng.
Cần nhấn mạnh, Nghị quyết 198 nêu rõ: “Đ𝑜̂́𝑖 𝑣𝑜̛́𝑖 𝑣𝑖 𝑝ℎ𝑎̣𝑚, 𝑣𝑢̣ 𝑣𝑖𝑒̣̂𝑐 𝑣𝑒̂̀ 𝑑𝑎̂𝑛 𝑠𝑢̛̣, 𝑘𝑖𝑛ℎ 𝑡𝑒̂́, 𝑢̛𝑢 𝑡𝑖𝑒̂𝑛 𝑎́𝑝 𝑑𝑢̣𝑛𝑔 𝑐𝑎́𝑐 𝑏𝑖𝑒̣̂𝑛 𝑝ℎ𝑎́𝑝 𝑣𝑒̂̀ 𝑑𝑎̂𝑛 𝑠𝑢̛̣, 𝑘𝑖𝑛ℎ 𝑡𝑒̂́, ℎ𝑎̀𝑛ℎ 𝑐ℎ𝑖́𝑛ℎ 𝑡𝑟𝑢̛𝑜̛́𝑐; 𝑐𝑎́𝑐 𝑑𝑜𝑎𝑛ℎ 𝑛𝑔ℎ𝑖𝑒̣̂𝑝, ℎ𝑜̣̂ 𝑘𝑖𝑛ℎ 𝑑𝑜𝑎𝑛ℎ, 𝑐𝑎́ 𝑛ℎ𝑎̂𝑛 𝑘𝑖𝑛ℎ 𝑑𝑜𝑎𝑛ℎ đ𝑢̛𝑜̛̣𝑐 𝑐ℎ𝑢̉ đ𝑜̣̂𝑛𝑔 𝑘ℎ𝑎̆́𝑐 𝑝ℎ𝑢̣𝑐 𝑣𝑖 𝑝ℎ𝑎̣𝑚, 𝑡ℎ𝑖𝑒̣̂𝑡 ℎ𝑎̣𝑖. 𝑇𝑟𝑢̛𝑜̛̀𝑛𝑔 ℎ𝑜̛̣𝑝 𝑡ℎ𝑢̛̣𝑐 𝑡𝑖𝑒̂̃𝑛 𝑎́𝑝 𝑑𝑢̣𝑛𝑔 𝑝ℎ𝑎́𝑝 𝑙𝑢𝑎̣̂𝑡 𝑐𝑜́ 𝑡ℎ𝑒̂̉ 𝑑𝑎̂̃𝑛 đ𝑒̂́𝑛 𝑥𝑢̛̉ 𝑙𝑦́ ℎ𝑖̀𝑛ℎ 𝑠𝑢̛̣ ℎ𝑜𝑎̣̆𝑐 𝑘ℎ𝑜̂𝑛𝑔 𝑥𝑢̛̉ 𝑙𝑦́ ℎ𝑖̀𝑛ℎ 𝑠𝑢̛̣ 𝑡ℎ𝑖̀ 𝑘ℎ𝑜̂𝑛𝑔 𝑎́𝑝 𝑑𝑢̣𝑛𝑔 𝑥𝑢̛̉ 𝑙𝑦́ ℎ𝑖̀𝑛ℎ 𝑠𝑢̛̣.” => Nghị quyết 198 nêu rõ là KHÔNG XỬ LÝ HÌNH SỰ, tức là không tiến hành quy trình tố tụng để truy cứu trách nhiệm hình sự, tức là không làm cái việc xử lý hình sự ngay từ khâu khởi tố để điều tra. Chứ Nghị quyết 198 không nói là không kết tội, không chấp hành hình phạt. Việc khởi tố bắt tạm giam bà Hà là đã vi phạm Nghị quyết 198 ngay rồi, không phải chờ đến lúc tuyên án, thi hành hình phạt mới là vi phạm.
Về tổng thể thì có thể thấy sự thiếu nhất quán, nói thẳng ra là bất công. Nghị quyết 198 là rất nhân văn, nhưng nếu 1 quy định tiến bộ, nhân văn không được áp dụng đồng bộ, nhất quán thì sẽ gây tác dụng ngược: tạo cảm giác bất công, tạo ra nghi vấn là nó phải chăng được ban hành theo 1 phương thức “đặt hàng” để “cứu” 1 nhóm chủ thể vi phạm đang đứng xếp hàng chờ Nghị quyết? Nó gây ra xao động, mất lòng tin về việc luật pháp là để áp dụng chung một cách công bằng hay chỉ để thỏa mãn 1 nhóm nhỏ chủ thể?)
Bài viết 4: Lời kết
Sau khi có những bài viết phê phán các nghệ sĩ tự ý bỏ diễn, quay lưng với khán giả (trong đó có bài của mình), một số người có ý kiến trái chiều đã có những bài viết châm biếm, ví dụ như bài viết mình cap màn hình này.
𝐊𝐡𝐨̂𝐧𝐠 𝐚𝐢 𝐲𝐞̂𝐮 𝐜𝐚̂̀𝐮 𝐧𝐠𝐡𝐞̣̂ 𝐬𝐢̃ 𝐩𝐡𝐚̉𝐢 𝐝𝐢𝐞̂̃𝐧, 𝐧𝐡𝐚̣𝐜 𝐜𝐨̂𝐧𝐠 𝐩𝐡𝐚̉𝐢 𝐜𝐡𝐨̛𝐢 𝐦𝐚̀ 𝐤𝐡𝐨̂𝐧𝐠 đ𝐮̛𝐨̛̣𝐜 đ𝐨̀𝐢 𝐡𝐨̉𝐢 𝐭𝐡𝐮̀ 𝐥𝐚𝐨.
Người ta chỉ yêu cầu 𝒕𝒓𝒐𝒏𝒈 𝒎𝒐̣̂𝒕 𝒔𝒐̂́ 𝒉𝒐𝒂̀𝒏 𝒄𝒂̉𝒏𝒉, người nghệ sĩ phải diễn dù chưa được thanh toán đủ tiền.
Cái khác nhau nằm ở chỗ “𝒕𝒓𝒐𝒏𝒈 𝒎𝒐̣̂𝒕 𝒔𝒐̂́ 𝒉𝒐𝒂̀𝒏 𝒄𝒂̉𝒏𝒉” ấy, bạn à.
“𝐇𝐨𝐚̀𝐧 𝐜𝐚̉𝐧𝐡” cụ thể trong câu chuyện vừa qua chính là việc 3.000 khán giả đã bỏ tiền mua vé và đêm diễn chỉ còn 1 ngày nữa là bắt đầu, không thể hủy.
Cũng giống như luật sư không được phép từ chối ra tòa vì thân chủ chưa trả đủ tiền thù lao vậy.
Mà không chỉ chuyện tiền, một luật sư đàn anh của tôi chia sẻ một câu chuyện, anh đã ký hợp đồng dịch vụ và nhận thanh toán một phần thù lao nhưng khi đề xuất quan điểm, phương án giải quyết vụ việc với khách hàng thì khách hàng không đồng ý. Thuyết phục không thành, anh đề nghị khách hàng ký đơn từ chối luật sư thì anh sẽ hoàn lại 100% thù lao đã nhận. Đạo đức nghề không cho phép anh làm cái việc “sòng phẳng” là hoàn lại tiền và đơn phương chấm dứt hợp đồng, vì phía sau hợp đồng dịch vụ ấy là niềm tin và số phận pháp lý của con người. 𝐊𝐡𝐚́𝐜𝐡 𝐡𝐚̀𝐧𝐠 𝐭𝐮̛̀ 𝐜𝐡𝐨̂́𝐢 𝐥𝐮𝐚̣̂𝐭 𝐬𝐮̛ 𝐭𝐡𝐢̀ đ𝐮̛𝐨̛̣𝐜, 𝐥𝐮𝐚̣̂𝐭 𝐬𝐮̛ 𝐭𝐮̛̀ 𝐜𝐡𝐨̂́𝐢 𝐤𝐡𝐚́𝐜𝐡 𝐡𝐚̀𝐧𝐠 𝐭𝐡𝐢̀ 𝐤𝐡𝐨̂𝐧𝐠.
Ngắn gọn vậy thôi, ai vẫn không hiểu thì là cố tình không hiểu, đành… chịu.
Góc trào phúng:
“Về đâu 4 cánh chim trời?
Hà Nội bụi mịn chim giời thất kinh
Âm nhạc nghe để văn minh
Mà sao hành xử linh tinh thế này“
(Cảm tác)
“Luật sư luận tội bị can
Kiểm sát thương hại kêu oan cho người
Thẩm phán nhân hậu mỉm cười
Đưa quà không nhận, tức thời án theo“
(Về việc 1 luật sư lên báo tuyên mức án cho bà Hà, bầu show)
LS Nguyễn Văn Đỉnh