Trường THPT Giao Thủy, Ninh Bình vừa kỷ niệm 60 năm thành lập. Đây là ngôi trường có tiếng của tỉnh Nam Định (cũ) với thành tích dạy tốt, học tốt, liên tục đứng trong Top đầu trong các trường THPT khu vực nông thôn của cả nước.
Năm 2003, nhà trường là trường đầu tiên của tỉnh Nam Định (cũ) được công nhận đạt chuẩn quốc gia bậc THPT. Từ đó đến nay, tỷ lệ đỗ tốt nghiệp liên tục đạt 100%; tỉ lệ học sinh đỗ vào các trường cao đẳng, đại học luôn giữ vị trí cao trong toàn quốc (riêng năm học 2009- 2010, trường xếp thứ 49 trong tổng số khoảng 2.800 trường THPT). Năm 2020, nhà trường được công nhận đạt kiểm định chất lượng giáo dục cấp độ 3, đạt chuẩn quốc gia cấp độ 2 và đạt danh hiệu “Xanh – Sạch – Đẹp – An toàn”.
Nhân dịp này, tôi – một cựu học sinh của nhà trường viết bài thơ “Nơi ấy trường Giao Thủy” để hồi tưởng lại những kỷ niệm dưới mái trường.
Bài hát phổ nhạc: Nơi ấy trường Giao Thủy
Nơi ấy trường Giao Thủy
Nơi ấy một trời hoài niệm
Mái trường xưa đứng trang nghiêm
Thầy cô, bạn bè ở đó
Thanh xuân ta trở lại tìm
Nơi ấy trò ngoan thầy giỏi
Quê nghèo gắng sức vươn lên
Đẹp sao mỗi mùa thi đến
Tin vui rạng danh mái trường
Nơi ấy những giờ lao động
Phát cỏ, móc bùn, tắm ao (1)
Nơi ấy những ngày chống bão
Có bàng rụng, nhãn thơm lừng (2)
Nơi ấy những ngày trực nhật
Rời nhà lúc còn mờ sương
Chúng bạn nói cười, quét dọn
Tinh tươm đón bạn đến trường
Nơi ấy khi kỳ thi đến
Hai chân quặp lấy chân bàn (3)
Mắt nhìn thẳng, không ngang dọc
Tự tin, trung thực, đường hoàng
Nơi ấy những ngày ôn luyện
Nhà xe thành chỗ luyện đề (4)
Một ngày ba ca không quản
Phút giải lao có cháo gà (5)
Nơi ấy có hàng phượng vĩ
Cánh bằng lăng ướt đẫm sương (6)
Nơi ấy quay về thảng thốt
Chiếc lá rơi góc sân trường
Nơi ấy gốc bàng kỷ niệm
Nắng lùa qua tán lá cây
Bầy chim chuyền cành lích chích
Gió đùa trên má hây hây
Nơi ấy có vườn sinh vật (7)
Thế giới muôn lá muôn cây
Nơi ấy cây bàng chín rụng
Không ai dám hái mang về (8)
Nơi ấy có lần bối rối
Bóng dáng ai lướt qua sân
Nơi ấy những chiều tiếc nuối
Chiếc bóng quen khuất xa dần
Nơi ấy những chiều tan học
Cánh thư viết chẳng dám trao
Lời yêu giấu thầm không nói
Tan đi trong gió mây trời
Nơi ấy bàn tay bạn gái
Mắt buồn trong lúc chia phôi
Nơi đấy ai cười lúng liếng
Cho ai nhớ mãi đến giờ
Nơi ấy khi mùa đông đến
Rét căm căm, gió mùa về
Bạn bè áo không đủ ấm (9)
Co ro con chữ nhọc nhằn
Nơi ấy nay thành trường cũ
Sáu mươi năm nghiệp trồng người
Nối bước nhau bao thế hệ
Đi muôn phương dựng xây đời
Nơi ấy mừng ngày gặp lại
Đứng bên nhau giữa sân trường
Thầy và trò ôn kỷ niệm
Giao Thủy ơi vững bước đường
Viết ngày 31/10 và ngày 01/11 năm 2025
Nguyễn Văn Đỉnh, cựu học sinh khóa 37 (2001-2004) Trường THPT Giao Thủy
—————————–
(1) Giai đoạn chúng tôi học (2001-2004), trường đang ngổn ngang xây dựng nên ngoài giờ học, học sinh được huy động tham gia lao động: phá dỡ một phần dãy nhà phía Tây để nâng tầng; móc bùn dưới ao/sông để đắp nền, trồng cây…
(2) Vào kỳ nghỉ hè, học sinh được nghỉ học nhưng khi có cơn bão đến, một số học sinh nam được huy động đến trường chằng chống bão. Đây là dịp hiếm hoi mà học sinh có thể tranh thủ đánh chén bàng chín, nhãn… trồng trong khuôn viên trường.
(3) Quy định của nhà trường là trong các buổi kiểm tra, buổi thi, học sinh ngồi ở đầu bàn phải ngồi sát ra phía ngoài, hai chân quặp lấy chân bàn, không được nhìn ngang dọc, không được trao đổi bài với bạn khác. Đã có một số bạn bị kỷ luật vì không tuân thủ đầy đủ quy định.
(4) Do hạn chế về phòng học nên các đội tuyển ôn thi học sinh giỏi được bố trí ôn luyện tại nhà xe. Nhà trường kê thêm bàn ghế để các thành viên chủ động ôn tập, giải đề.
(5) Vào buổi tối những ngày mùa đông (khoảng tháng Giêng, ngay sau Tết) là giai đoạn cao điểm ôn thi học sinh giỏi tỉnh. Thành viên các đội tuyển được bố trí học 3 ca tại trường, gồm cả ca tối. Giờ giải lao ca tối, học sinh được thưởng thức cháo gà cho ấm bụng. Nồi cháo thơm lừng do bác Kiên, bác Bá, bác Vời nấu có lẽ là kỷ niệm đáng nhớ nhất của lũ học trò nghèo chúng tôi trong những ngày ôn thi ấy.
(6) Trong trí nhớ của tôi, sân trường có những cây phượng già có hoa rất đẹp; phía ngoài cổng trường có hàng cây bằng lăng trổ hoa tím biếc.
(7) Thời chúng tôi học, trường có vườn sinh vật với rất nhiều loài cây ở vị trí sát nhà thầy Hoàng Kim Hữu. Sau này, trường cần thêm phòng học nên đã bỏ vườn sinh vật này.
(8) Đây là giai thoại rất hài hước nhưng đầy tự hào của học sinh Giao Thủy: Nội quy của trường là cấm trèo cây, bẻ cành, hái quả, nên trường có rất nhiều cây bàng có quả rất vàng, thơm và (có lẽ) rất ngon nhưng không ai dám hái ăn vì sợ bị kỷ luật.
(9) Câu chuyện khiến tôi nhớ bãi khi trong lớp có một bạn không có áo bông/áo phao. Mùa đông, bạn vận 3-4 chiếc áo sơ mi cho khỏi rét. Lớp tôi đã bàn nhau mỗi người góp 2-3 nghìn đồng mua tặng bạn chiếc áo ấm.